Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

SOS : Chạy xe ở Sài Gòn, nỗi lo lắng về an toàn giao thông tạo sự căng thẳng cho người đi xe 2 bánh ghê lắm !

Chạy xe ở Sài Gòn, coi chừng sập bẫy


Văn Lang/Người Việt

SÀI GÒN (NV) - Chạy xe ở Sài Gòn, dù là trên con đường quen thuộc hàng ngày vẫn có thể sụp hố “tử thần” như thường, vì hố này xuất hiện khi nào và vì sao thì rất “bất tử” và có hàng ngàn lý do, nhưng lý do quan trọng nhất là…không ai phải chịu trách nhiệm cả.
Khi mùa mưa đến thì ngoài hố tử thần, người đi đường còn có thể bị cây ngã đè hay hoặc là dây điện đứt máng vô người, nhẹ thì bị…treo cổ “tòn – ten” , nặng thì người bị “sấy”đen thùi lùi như cục than hầm, gia đình đỡ tốn tiền đưa đi lò thiêu Bình Hưng Hòa.

 
Một cảnh kẹt xe trên đường Nguyễn Kiệm, Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
 
Năm nào khi mùa mưa đến thì cơ quan chức năng cũng có đang thông báo trên…TV, yêu cầu bà con trời mưa không nên ra đường, dĩ nhiên ai đi làm hay có công chuyện gấp không nghe lời thì…ráng mà chịu.

Chưa hết, trời không mưa, không bão, không ai đào đường hay xây “lô – cốt” gì hết, vậy mà người đi đường dù ban ngày mở căng trao tráo hai con mắt thì rồi vẫn cứ “sập bẫy” như thường. Đơn giản vì hệ thống giao thông chằng chịt ở Sài Gòn với hệ thống biển báo rất “mập mờ”, tuy không cố tình “đánh lận con đen” nhưng hệ thống biển báo không khoa học, sai quy cách biến đường phố thành “ma trận” với nhiều “chiếc bẫy” đặt trên đường, nên tài xế dù cẩn thận hay lão luyện cách mấy thì rồi cũng “sập bẫy” như thường.
Chưa kể mấy vụ hay đổi tên đường hoặc đường tuần trước còn là đường hai chiều, tuần sau đã biến thành đường một chiều, thế là mấy bác tài xế tỉnh ngoài (kể cả là dân thành phố) cũng chỉ còn biết…khóc ròng, vì chỉ xớ rớ một cái là bị phạt mà thường là phạt nặng.

Đơn cử một vài trường hợp, như lúc trước xe lưu thông từ phía đường Trương Định ra đường Phạm Hồng Thái (khu trước khách sạn New World) dù không phải là đường một chiều nên dĩ nhiên không có bảng cấm, nhưng xe qua đường dù rẽ phải hoặc rẽ trái gì cũng đều bị phạt, vì giữa đường kẻ một vạch liền (cấm rẽ).
Trên radio giao thông, một bác tài chia sẻ kinh nghiệm :”Đừng có nhìn bảng báo mà phải nhìn lằn kẻ dưới đường mà chạy!”. Tài xế khác nghe “dạy đời” vậy cười ngất:”Đường đông, cúi gằm xuống mà dò lằn kẻ, xe mà không “tông” người trên đường mới là “lọa” đó!”.

Sau cùng, nhờ báo chí ca thán trường hợp trên quá, người ta phải cho kẻ lại lằn đường phân cách đứt quãng (cho phép rẽ), xóa bớt một “cái bẫy” giao thông ở Sài Gòn.Nhưng Sài Gòn vẫn còn vô số bẫy giao thông.

Như khu vực trước cửa chợ Bà Chiểu, xe lưu thông từ hướng bệnh viện Ung bứu Gia Định xuống rẽ trái đều bị phạt, dù không hề thấy biển báo cấm rẽ.
Ngạc nhiên, chúng tôi đứng quan sát cả buổi ở đây cũng không hiểu tại sao, sau cùng phải hỏi thăm một bác tài xe ôm gần đó thì mới được bác chỉ cho tấm biển cấm rẽ nhỏ xíu nắm tuốt đằng xa rất khó thấy (trừ khi lưu thông ngược chiều mới có hy vọng thấy).Chúa ơi!“bẫy” kiểu này thì tài xế hai bánh, ba bánh, bốn bánh gì cũng đều đành 'bó tay'.

Khu ngã tư Nguyễn Lương Bằng giao với đại lộ Nguyễn Văn Linh trong Phú Mỹ Hưng, tại đây có hai cây cầu vượt cho xe hơi lưu thông, chủ yếu là xe tải và xe container, trước kia thì dùng chung cho cả xe hai bánh, sau này cấm xe hai bánh thì chỉ kẻ một tấm bảng nhỏ xíu nơi chân cấu, trong khi đường “cầu chui” thì lại nằm khuất nẻo khó nhận ra, chưa kể bảng cấm ban đêm lại không có đèn hiệu, do vậy trừ mấy bác “thổ địa” còn đa phần khách vãng lai từ hướng Đông qua hướng Nam đều “sập bẫy” hết.

 
Người và xe chen chúc nhau trên những dải phân cách rất nhỏ. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
 
Chưa hết, ba làn đường ở giữa (cũng tại khu ngã tư trên) dành cho xe hơi, xe hai bánh bị đẩy sát vào bên phải (hướng từ Nguyễn Văn Linh ra khu chế xuất Tân Thuận), muốn rẽ trái xe hai bánh phải băng qua ba lằn xe hơi chạy tốc độ cao (vì xe nặng phải lấy trớn qua cầu vược cách chưa tới 25 mét).  Nên nhiều người dân “có hiểu biết” thường tranh thủ lúc đèn đỏ, xe tải, xe container ngừng thì họ vượt qua phía trái, khi đèn xanh họ dễ dàng rẽ trái một cách an toàn (không phải băng qua ba lằn xe với khoảng cách qua đường gần 100 mét).
Nhưng khi họ qua được bên kia đường chưa kịp vui vì “vượt cạn” an toàn thì mô-tô của CSGT đã đón đầu họ để phạt lỗi “lấn tuyến” đi vào lằn xe bốn bánh (lúc các xe này ngừng chờ đèn đỏ).Như vậy người “khôn ngoan” nên chuẩn bị tiền phạt khoảng 200 ngàn đồng, thay gì đem thân xác mình ra làm vật “đặt cược” trước ba làn xe tải nặng và container chạy tốc độ cao.

Tương tự, một ngã tư gần ngã tư trên (hướng qua Phú Mỹ), đường xe hơi nằm ở giữa, xe hai bánh nằm ngoài bìa, có lẽ để “chắc chắn” không cho xe hai bánh “láu cá” lấn tuyến mà rẽ trái như trường hợp trên, dải phân cách được làm bằng hàng rào thép đàng hoàng, nên muốn quẹo sớm cũng không được.
Cái “hay” của cái bẫy chết người này là khi đèn xanh trên bảng hiệu cho phép xe hai bánh rẽ trái, đồng thời tín hiệu cũng báo xanh cho phép lằn xe hơi ở giữa đi thẳng, như vậy đưa ra một “thách đố” là xe hai bánh muốn rẽ trái phải vượt qua ngay “đầu mũi” xe hơi đang chạy tốc độ cao.
Chưa hết thách đố, có lẽ sợ bọn hai bánh “giỡn ngươi” nên tăng độ khó bằng cách, cùng lúc cũng bật đèn hiệu xanh cho phép hai lằn xe phía đối diện được đi thắng. Như vậy, nếu xe hai bánh thoát khỏi “làn” đạn thứ nhất thì sẽ hứng ngay lằn đạn thứ hai và thứ ba.
Người “khôn ngoan” thấy đèn hiệu kiểu ngã tư này chỉ có nước là rẽ khi đèn đỏ (phạm luật) nhưng ít rủi ro hơn vì ba làn xe kia dừng trước đèn đỏ hơn là tuân thủ bảng tín hiệu giao thông kiểu “giết người” như trên.

Khu Cầu Nhị Thiên Đường, mặc dù phần cầu ở giữa dành cho xe bốn bánh, hai phần cầu nhỏ hai bên vẫn kẻ lằn ranh phân chia giữa xe hơi và xe hai bánh. Với một phần đường chút xíu phía trong, phần cầu từ hướng quận 5 qua bến xe quận 8 lại có mấy tiệm bán cá kiểng, người mua, thậm chí xe tải đậu chiếm phần đường xe hai bánh, nhưng mấy ông cảnh sát trật tự thay gì phạt xe tải đậu chiếm đường lại chờ canh phạt xe hai bánh lấn tuyến.

Nếu ai ở xa có dịp về Sài Gòn thấy chuyện mà lại hỏi :”Sao kỳ dzậy?”, thì sẽ thấy người dân che miệng cười mà rằng :”Biết rồi, khổ lắm, hỏi hoài?”.

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

" Đừng giữ một giấc mơ đã chết" ... "Tôi thấy giấc mơ vẫn còn đó" - Jonathan London - Ông GS này sao thiệt là lộn xộn , hehehe ...












Những lá cờ lên tiếng – Nghi Tưởng
Posted on May 29, 2013 by Jonathan London   

Vấn đề hai lá cờ, hay lá cờ thứ ba nào đó thực sự đã được nhiều người Việt trong ngoài nước bàn đến nhiều lần , gần đây hai cây bút Jonathan London và Huy Đức đã tham gia bằng hai bút pháp và những cách tiếp cận, định hướng vấn đề khác nhau , nhưng tựu trung cũng nói đến gốc gác của hai lá cờ, tâm trạng của những người “đứng “ dưới hai lá cờ đó và sau cùng , dù cách diễn giải khác nhau , cả J. London và Huy Đức lẫn một số người viết liên can đều có gần chung một đề nghị là tránh để sự khác biệt của hai lá cờ đó làm tổn hại thêm cho ước muốn tìm đến sự tự do , dân chủ , công bằng, hoà giải cho người Việt Nam cùng với sự vẹn toàn lãnh thổ và thịnh vượng , hoà bình .

Thế giới mạng lại được khuấy động vì việc cờ quạt này , đồng thời sau hay bên dưới những bài viết liên quan đều vẫn tràn ngập những comments , nhẹ nhàng thì góp ý thuận nghịch một cách ôn hoà , những cái đầu nóng ý thức chính trị , căn cước riêng tư ở cả hai phía “ cờ “ thì lại có dịp chửi rủa , nhục mạ , lên án từ người viết đến người tham gia tranh luận . Điều đáng lưu ý là hầu như đa phần các tranh luận nóng bỏng nhất vẫn là từ những người Việt xa xứ ôm giữ lá cờ Vàng gốc gác và một số các tay viết vẫn được gọi là “ Dư Luận Viên “ của nhà nước Việt Nam đứng ra “ xuất chiêu “ bảo vệ lá cờ Đỏ , phần còn lại là những ngòi bút “mát “ hơn như J. London , Huy Đức , Gocomay , Oanh Yen Thi Pham , Phạm Thị Hoài …

Điều đặc biệt ghi nhận là hầu hết những người được coi là “Bất Đồng Chính Kiến “ , “ Phản Kháng Chế Độ “ , là những người hoặc cựu đảng viên đảng cộng sản Việt Nam ( csvn) , cựu viên chức , cựu chiến binh, trí thức của chế độ cộng sản , người không cộng sản , chống cộng sản trong nước , đa số đều giữ thái độ yên lặng trước vấn đề nhậy cảm này . Việc hai người trẻ Phương Uyên và Nguyên Kha kèm lá cờ Vàng trong các tài liệu phản kháng Trung Quốc xâm lăng và đảng cộng sản Việt Nam là chọn lựa của hai bạn ( tất nhiên thôi ), tuy nhiên nhiều người chống chế độ csvn khác trong nước , kể cả những người đã , đang bị cầm tù , hầu như không ai dùng lá cờ hay biểu tượng nào để gắn vào sự phản kháng của mình .

Hai lá cờ ấy đã một lần cùng lên tiếng tại Đức , hai nhóm người Việt xa xứ , xuất xứ Bắc Nam khác biệt, hoàn cảnh đến nước ngoài cũng khác biệt , tuy nhiên lần đầu tiên họ xuất hiện bên nhau dưới hai lá cờ chia chung lịch sử cuộc nội chiến đẫm máu ở hai phía đối nghịch mà những con người Việt Nam hôm ấy ở Đức không hề nhìn nhau hằn thù , khích bác , họ chỉ cùng nhau lên tiếng bảo vệ đất nước chống kẻ ngoại xâm phương Bắc .

Vào gần cuối thập niên 80 các trại tỵ nạn người Việt ở Hồng Kông đặc biệt có số đông thuyền nhân tỵ nạn đến từ miền Bắc bên cạnh các đồng hương , đồng cảnh đến từ các tỉnh duyên hải phía Nam . Ở các trại tỵ nạn Philippines, Nhật Bản và Đông Nam Á hầu như chỉ có tuyệt đại đa số ra đi từ miền Nam . Dù từ đâu đến các thuyền nhân Việt Nam ở Hồng Kông và các nơi khác đều chứng tỏ mình là “ Nạn Nhân Chính Trị của Chế Độ CSVN “để được thế giới tự do đón nhận vào định cư như người tỵ nạn chính trị. Sau Trại Cấm Hồng Kông và năm 1989 thì thuyền nhân Việt Nam còn phải qua kì thanh lọc cam go để được công nhận là người Tỵ Nạn Chính Trị chạy trốn csvn , người thất bại phải chấp nhận cưỡng chế hồi hương về Việt Nam. Theo Wikipedia thì từ 1975 đến 1990 có 143,000 thuyền nhân Việt Nam đến Hồng Kông , trong số đó hơn 67,000 người đã phải hồi hương về Việt Nam, những người bị cưỡng chế hồi hương đã đấu tranh, chống đối kịch liệt , có khi bị đàn áp thô bạo ném lên những chuyến tầu đau buồn về lại Việt Nam .

Một ngày 30 tháng Tư tại trại tỵ nạn Việt Nam ở Hồng Kông hai nhóm thuyền nhân Bắc Nam đã xung đột bạo động với nhau gây ra đám cháy lớn và nhiều nạn nhân thương vong , chính phủ Hồng Kông phải huy động cả lực lượng quân đội lẫn cảnh sát dã chiến để khống chế cuộc bạo loạn này . Khi nhóm Thuyền Nhân Nam Việt Nam tổ chức ngày “ Quốc Hận 30/4 “ với là cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của Việt Nam Cộng Hoà , những bài diễn văn, khẩu hiệu vang dội chống cộng sản xâm lược cưỡng chiếm miền Nam tình cờ có đoạn nói đến “ Bọn Xâm Lược Từ Miền Bắc “ , đa số thuyền nhân gốc Bắc thoạt đầu cũng tham gia cuộc lễ để bầy tỏ chính kiến ” tỵ nạn chống csvn ” , nhưng một số nhỏ người trẻ gốc Quảng Ninh , Hải Phòng vốn là vùng đất ngang tàng sứ biển, sứ cảng, bỗng cảm thấy câu nói đụng chạm đến chất …Bắc của mình, lời ra tiếng vào , kẻ bị mắng là “ Việt Cộng nằm vùng “ , kẻ phản đối sự “ xâm phạm gốc gác“ . Cuộc chiến sau cùng bùng nổ lan rộng , điều bi hài nhất là phía “ Thuyền nhân tỵ nạn cs miền Bắc “ không biết lấy gì làm “ Cờ phe ta “ chống lại phe …tỵ nạn Cờ Vàng , sau cùng một rồi nhiều là cờ Đỏ tự chế đã được kéo lên cho “ chiến tuyến “ bảo vệ … danh dự gốc Bắc . Ở Hải Ngoại người Việt Tỵ Nạn bàn tán là cộng sản mở cửa tù ở Quảng Ninh cho tội phạm chậy đến Hồng Kông phá hoại “ chính nghĩa “ của người tỵ nạn miền Nam . Người viết bài nầy đã có một năm làm việc tình nguyện giúp thuyền nhân Việt Nam , cả Bắc lẫn Nam , khi họ đã bị giam giữ trong các Trại Cấm Hồng Kông vào cuối thập niên 80 . Câu chuyện hai lá cờ và ngày 30/4 bạo loạn đẫm máu ấy đã được nhiều thuyền nhân đáng tin cậy ở cả hai phía , một số tu sĩ làm việc cho người tỵ nạn VN và viên chức Liên Hiệp Quốc kể lại cho người viết.

Ở Việt Nam mỗi lần diễn ra đại hội thể thao khu vực ASEAN , được gọi là SEA Games , đội túc cầu Việt Nam là một đội mạnh thường vào đến chung kết , những ngày diễn ra chung kết bóng đá Sea Games có đội Việt Nam vào chung kết thì cả đất nước lên cơn sốt ủng hộ đội nhà . Khắp đường phố Hà Nội , Sàigòn và thành phố khắp nước , tại các nơi tập trung thường là quán càfê, quán ăn , câu lạc bộ và cả trên đường phố đều rực một mầu cờ đỏ , băng đỏ quấn đầu , người trẻ , người già , đàn ông hay phụ nữ khi nhập vào những đám đông ấy đều đồng thanh hét lớn “ Việt Nam Chiến Thắng “ và tung vẫy những là cờ Đỏ sao Vàng . Người viết hình dung nếu lúc này một người nào liều mạng tung ra một là cờ khác mầu và hô lên khẩu hiệu “ Hãy dẹp cờ Đỏ cs “ , hẳn nhiên đám đông cuồng nộ này sẽ vung những cán cờ Đỏ của “ đội nhà “đập nát kẻ “ nội tuyến” , “ phản bội “ấy .

Vâng , những là cờ Đỏ ở Hồng Kông, hay Hà Nội, Cần Thơ, Hải Phòng, Đà Nẵng , Sài Gòn , đôi khi từ cả những du học sinh từ Việt Nam , người đi xuất khẩu lao động , ngay cả các bạn trẻ con cháu người miền Nam đang sống trong nước , kể cả hậu duệ của những người đã “ Bỏ phiếu chống cộng bằng chân , bằng tầu , thuyền “ từ 1954 đến sau 1975 , con cháu những người đã đi ODP, HO , có khi họ cũng ở trong dòng người cuồng say SEA Games và bóng đá ấy mà không hẳn phải là người ủng hộ chế độ cộng sản hiện hữu ở Việt Nam qua lá cờ “đội nhà, nước mình “ấy .

Vâng, nếu bạn đến Little Sàigòn, San Jose ở California , Houston, Dallas ở Texas nước Mỹ , hay Cabramatta , Bankstown , Footscray, Springvale , Perth , Adelaide , Brisbane ở Úc , đến vùng Việt Nam ở Paris , London , Toronto , Ottawa, ở Berlin, Munich vào ngày 30 tháng Tư hàng năm mà vẫy lên ngọn cờ Đỏ nêu trên , tôi cũng chắc chắn là lá cờ ấy sẽ thấm đỏ máu oán hận trong ba mươi giây.

Cuộc chiến đau thương đã phủ cờ trên trăm ngàn người con Việt Nam , cũng đã truy điệu và phong liệt sĩ cho hàng triệu người Việt khác dưới một sắc cờ , nó cũng đã giết hàng triệu người không hề chọn lá cờ nào và vẫn không có yên vui , hạnh phúc cho đến ngày hôm nay dưới lá cờ chiến thắng .

Chính quyền Việt Nam hiện hữu và những người chống lại chế độ này khắp nơi hãy lắng nghe những là cờ ấy nói tiếng nói của riêng nó đại diện cho những thực thể thực tế riêng và nỗi đau nhục nhược tiểu chia chung .

Vâng, ai cũng biết câu “Được làm vua , thua làm giặc “ , lá cờ do kẻ thắng làm ra hay nắm giữ như biểu tượng quyền bính , tuy nhiên quyền bính và cả vàng son xưa cũ đều không tồn tại vĩnh viễn , chỉ có tiếng nói đồng thuận vào lúc đúng nhất , hợp với ý nguyện chính đáng của nhân loại và nhân dân sẽ tự nó xoá đi những khác biệt của sắc màu và chính kiến.

Trước mắt , tôi muốn được ôm hôn những người Việt Nam đồng bào của tôi khi họ không chăm chú vào lá cờ mang theo mà chỉ cùng nhau thét lên tiếng phẫn nộ đòi cứu nước . Xin đừng buộc tội hay suy tôn bất cứ là cờ nào mà hãy nhìn vào tâm tư những người Việt Nam đang đòi hỏi nhiều hơn một mầu cờ .
( Câu này không hiển nhiên đúng )

 
Nghi Tưởng


Cuối tháng Năm 2013

http://ttxcc6.wordpress.com/2013/05/30/nhung-la-co-len-tieng-nghi-tuong/


----------

"" Màu cờ sắc áo"" là chuyện quan trọng và thiêng liêng đối với nhiều người , nó thuộc về yếu tố tinh thần đặc thù . Riêng về lá cờ vàng, thì nó chết hay không chết, ngoài ý muốn của tất cả, dù số đông hơn hay mạnh hơn có muốn nó chết cũng chẳng thể được ... dù số đông hay bất kỳ là ai đó có muốn định hướng cho tất cả mọi người sợ hãi tránh xa nó, coi đó là biểu tượng của thế lực thù địch, của sự phản động, của sự xấu xa,  - dĩ nhiên cũng chẳng thể được . Đó là môt thực tế hiển nhiên .

Đặc biệt, còn có rất nhiều kẻ ăn theo nói leo , dựa hơi kẻ thắng thế, để bôi nhọ, sĩ nhục , bôi bẩn lá cờ vàng bằng đủ các thứ ngôn từ hạ cấp bẩn thỉu, , thì đó cũng chính là tự họ đã hạ thấp nhân cách của họ, và điều mà họ làm như thế chỉ tổ cho nhiều người khác khinh bỉ , coi thường họ  ... 

 

Bài hát : Hát cho linh hồn anh  
 Tác Giả : Thượng Ngân.

Em đứng giữa khoảng trời bơ vơ
hát bài ca tặng linh hồn các anh,
những người ngủ yên trong lòng đất.
Cho Việt Nam vì Việt Nam này
mấy triệu người vẫn còn đang sống.


Cho đất khô lên cây trổ lộc,
cho tóc em thơm hương cỏ dại,
cho mắt mẹ cười trong niềm tin .




 












Thương mấy đứa em còn ngây thơ
Thiếu phụ kia còn u ẩn tiếc thương
Vắng người đèn khuya thêm sầu héo.
sau mùa thu là mùa đông
Trời gió lạnh lùng chỉ vài manh áo
Đôi cánh tay yêu thương nhỏ giọt
Anh có nghe nhân gian lúc này
em vẫn nguyện cầu cho linh hồn anh !






 











Trời mưa, mưa mãi ngàn năm ...
Nước sông vẫn chảy về biển khơi ...

Thì tình người Việt Nam sau đêm tối
sẽ rạng ngời dưới ánh mặt trời .

nhờ các anh, vì các anh
những người đi làm lịch sử Việt Nam ...

 

Em vẫn hát cho ngàn năm sau
hát ủi an từng linh hồn các anh,
những người đã an thu ngàn giấc .
Đất của anh là của anh.
Diện tich nhỏ hẹp chẳng người xâm chiếm





 









Đây núi sông quê ta hữu tình
Nhưng biết ai yêu thương lấy mình
Em vẫn nguyện cầu cho linh hồn anh ... 

Khó hiểu ? hehehe :)))

 Văn phong của cùng một con người : lúc thì tra nhiều đường quá, lúc thì hỗ lốn quá, rất cực kỳ khó nuốt : mặn, chát, cay, chua, đắng (Riêng ở sản phẩm này thì không hề có dù là chỉ một tí tì ti ngọt, bùi :))) ... Quả là 2 thái cực (?)  hehehe   :)))


Ex:

Thêm một chút rò rỉ ở quả đạn pháo: "Thành phần chính trị cơ hội đang hí hửng, vui mừng, thừa cơ dấn tới để
xuyên tạc, chống phá…" . 


( Câu này thì cụ Tổng bí nói đúng 100 % mà ? Ai dám bảo là không đúng ? Bởi vì : ""Ở cái nước mình nó thế "", từ xưa cho tới nay, thành phần rất đặc biệt này - Thành phần chính trị cơ hội - thời nào mà chả có , chỉ là dưới hình thức này hoặc hình thức khác, mục đích này hay mục đích khác, như màu sắc thích nghi của con cắc kè bông vậy thôi mà , hehehe  :)))




Đọc báo mạng để coi tài bàn dân thiên hạ múa lưỡi ...í ..í  ... xí lộn ... múa bút :))

http://www.boxitvn.net/bai/45537
http://danluanvn.blogspot.com/2012/05/ha-inh-nguyen-ngai-tong-bi-thu-va-su.html



https://danluan.org/tin-tuc/20130604/ha-dinh-nguyen-bai-dien-van-vuot-len-tren-nhung-dieu-dang-che-trach
http://to-hai.blogspot.dk/2013/06/nhat-ky-mo-lai-mo-lan-thu-51.html?utm_source=feedly
http://bongbvt.blogspot.com/2013/06/long-tin-chien-luoc-chua-ro-nghia.html?showComment=1370397658247


Tui kết bài bác TH và ông BVB, hehehe ...

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

Cầu nguyện




Tôi xin chân thành cầu nguyện cho ông CÙ HUY HÀ VŨ sẽ có được quý nhân phù trợ và sớm tai qua nạn khỏi , để cán cân công lý bớt nghiêng lệch quá đáng.

Tôi cũng xin cầu nguyện cho tất cả đồng bào tôi - những ông bà cô bác cha chú anh chị em tù nhân lương tâm - còn đang bị giam giữ thụ hình những án tù không tội , đều được an lành, xin ơn trên cách riêng gìn giữ cho tất cả được nhiều sức khỏe và sớm đến ngày được tự do ...  
 

Đánh người biểu tình chống Trung Quốc chi mà tàn nhẫn vậy trời ?

Đánh dân như vậy, thì khi có giặc đến , còn ai là người muốn ra giữ nước ?

Đúng là lú cả lũ ! Hic!

Phẫn nộ quá ! (Trông mấy cái thằng thanh niên xông vào đánh người dân dã man mà thấy kinh tởm chỉ muốn ói và ói ...)

NIỀM TIN CHIẾN LƯỢC CHẲNG Ở ĐÂU XA


Kính mong những lãnh đạo có trách nhiệm chính trong vụ án này xin hãy tỉnh táo và giúp đỡ ông CÙ HUY HÀ VŨ, để ông ấy được cải thiện sức khỏe , cũng như cải thiện các điều kiện khác vẫn còn bất hợp lý - như trong đơn kêu cứu khẩn cấp - trong việc thi hành án phạt tù.

Ác bấy nhiêu quá đủ rồi ! 

Người ta thì ai cũng da thịt đấy mà thôi ...

Nếu để ông ấy chết dù vì bất cứ lý do gì , trong khi ông đang chấp hành án, thì NIỀM TIN CHIẾN LƯỢC lúc ấy cũng sẽ bị CHẾT BẤT ĐẮC KỲ TỬ bởi SỰ GIẢ DỐI từ đây sẽ được toàn thể thế giới nhĩ mục quan chiêm , khi mà thêm lần nửa - TRÁI TIM TỰ DO CỦA MỘT CÔNG DÂN VIỆT NAM  vĩnh viễn ngừng đập ngay trong chốn lao tù  ...