Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

BẠN THAM KHẢO ĐI, XEM GIÚP ĐƯỢC AI THÌ GIÚP

BẠN THAM KHẢO ĐI, XEM GIÚP ĐƯỢC AI THÌ GIÚP

Tôi có một người bạn, anh ta mắc chứng bịnh ung thư cuống phổi, cục bứu ác tính to bằng cái chén nằm ở cuống phổi. Bác sĩ nói về nhà ăn uống chờ chết, không thể cắt bỏ vì nó nằm sát với động mạch chủ. Tôi đến chơi hỏi thăm, anh ta cho tôi xem hình chụp X-Ray của cục bứu.
Anh ta đã chữa trị bệnh ung thư bằng phương pháp dưới đây: Không ăn đường, không ăn thịt, cá, cơm, chỉ uống nước xay bằng rau, củ như củ cà rốt, của cải, củ dền, cam, táo ...
Sau ba tháng uống liên tục cục bứu to bằng cái chén thu nhỏ lại chỉ còn bằng cái khu chén, sau chín tháng bứu ung thư biến mất. Bây giờ anh ta khoẻ mạnh làm việc và ăn uống bình thường. Bốn người cùng chứng bệnh ung thư như anh ta chữa bằng phương pháp chemical therapy đã chết hết rồi.
Những chi tiết của bài viết dưới đây rất đúng, tế bào ung thư khi đã không được nuôi dưỡng bằng thịt bò, đường.. thì nó sẽ chết. Nên phổ biến tài liệu này cho mọi người cùng biết....


Thân mến

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Rộn chuyện ...

Hổm rày nghe rộn chuyện thành lập đảng điếc gì đấy, hãi quá ! nghe nội chữ đảng thôi là đã thấy ghê ghê ... nghi quá , lòng đảng khó đoán, hê hê (?) Hồi thì thiên hạ giành nhau mà vào cũng chả lọt, hồi thì ra chỉ tiêu rồi phải phấn đấu tăng tỉ lệ kết nạp đảng, rồi lên danh sách đưa đi học trung cấp chính trị hằng loạt, lại học giảm tải rất ngắn ngày, mà lắm người cũng chả thèm đi, chỉ muốn trốn, sao giống như ... giống như ... hoa tàn rượu ế quá, hehehe ...

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Vì tôi là còm sĩ ... :)

Một ngày vui & buồn của kiếp đời còm sĩ vô danh  :)



- Tôi trãi lòng tôi với mọi người
Tình tôi tha thiết, thế nhân ơi !
Ngày vui phải đến, trời mau sáng
Hạnh phúc ngời lên mọi kiếp đời ...

- Tôi có gì đâu hiến tặng người ?
Hồn tôi u uẩn gửi trăng soi
Đường đời vạn nẽo, ngàn muôn lối
Hết khổ là vui, khấn nguyện trời!




- Tôi ước ngày mai đất nước tôi
Tim người thanh thản nở hoa tươi 
Không còn nghịch lý , không giả dối
Đảo điên, danh lợi, ác luân hồi ...

- Tôi nguyện hồn thiêng sông núi ơi!
Tổ tiên phù trợ cháu con người
Tự do, công lý, nhiều trãi nghiệm
"Bánh vẽ" * từ đây chấm dứt thôi !

-------

* Tựa một bài thơ của thi sĩ Chế Lan Viên 

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Mai sẽ là một ngày khác , hi hi ...

Một ngày sẽ khác mọi ngày ...
(đặt tạm cục gạch, tại bị bịnh rồi nên ... mần biếng viết quá :)

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Sự tàn nhẫn đến vô nhân đạo của những người làm nghề nhân đạo.

Khi niềm tin bị đổ vỡ

Ngày 09.08.2013, 07:43 (GMT+7) 
 

Khi niềm tin bị đổ vỡ
- Xã hội nước ta những tuần qua chẳng khác gì con thuyền bị rúng động trước giông bão. Không rúng động sao được khi người dân chưa hết choáng váng trước những thông tin rùng rợn về an toàn vệ sinh thực phẩm như bún chứa tinopal, thịt bò làm bằng cao su, gạo tẩy trắng bằng hoá chất, sữa nhiễm độc thì lại bị bàng hoàng trước chuyện “nhân bản xét nghiệm” của bệnh viện Hoài Đức (Hà Nội).
Đến nước này thì đúng là khủng khiếp, bởi sự giả dối và lòng tham đã phá vỡ hết mọi rào cản, có mặt ở ngành y, ngành nghề mà bất kỳ xã hội nào và thời đại nào cũng trân trọng vì gắn liền với những điều tốt đẹp.
Trò “nhân bản xét nghiệm” của bệnh viện Hoài Đức diễn ra trong một thời gian dài. Ảnh: vtv.vn
Lừa gạt người khoẻ mạnh đã bị lên án nặng nề, huống hồ gì lừa gạt trên chính bệnh nhân, những người vốn bị bệnh tật hành hạ và chỉ còn biết đặt niềm tin ở người thầy thuốc để trông chờ một sự cứu chữa. Thế nhưng thay vì được chữa lành, họ lại bị chính những người được mệnh danh là “thiên thần áo trắng” lừa gạt trắng trợn để thoả mãn lòng tham vật chất. Điều gì xảy ra với ngành y tế nước nhà, khi một bộ phận của ngành y ngày càng bị xã hội xem thường, thậm chí lên án, vì mức độ vi phạm y đức ngày càng nặng nề? Cách đây ba tháng người dân căm phẫn với trò ăn bớt vắcxin của một nhân viên của trung tâm y tế dự phòng Hà Nội, nay còn căm phẫn đến chừng nào với chuyện “nhân bản xét nghiệm” khi sự việc diễn ra trong thời gian dài và ảnh hưởng quá nhiều người.
Diễn ra trong thời gian dài, nhưng trò “nhân bản xét nghiệm” của bệnh viện Hoài Đức chỉ vỡ lở khi một số nhân viên ở đây dũng cảm đứng lên tố cáo. 
Câu hỏi đặt ra, liệu trò lừa này còn diễn ra ở một cơ sở y tế nào khác, hoặc diễn ra dưới những hình thức khác và chưa bị phát hiện hay không? Người dân có thể đặt câu hỏi này cho dù những nhà quản lý y tế đã, đang và sẽ luôn biện minh bằng chuyện “con sâu làm rầu nồi canh”. 
Henri Frédéric Amiel, nhà triết học Thuỵ Sĩ thế kỷ 19, từng nói một câu nổi tiếng: “Xã hội tồn tại nhờ niềm tin và phát triển bởi khoa học” (Society lives by faith and develops by science). Nếu theo tinh thần này thì xã hội nước ta liệu sẽ tồn tại bằng điều gì khi niềm tin của người dân lần lượt đổ vỡ từ lĩnh vực này sang lĩnh vực khác? Ngoài xã hội con người ngày càng nhìn nhau bằng cặp mắt nghi ngờ, và sau chuyện “ăn bớt vắcxin”, “nhân bản xét nghiệm” có lẽ rồi cũng đến lúc khi bước vào bệnh viện, bệnh nhân phải nhìn người thầy thuốc với sự ngờ vực, không biết khi nào mình bị làm hại.
Vấn đề đặt ra là ai chịu trách nhiệm cho chuyện đổ vỡ niềm tin của người dân? Ngày 7.8, cơ quan cảnh sát điều tra công an Hà Nội đã khởi tố vụ án “nhân bản xét nghiệm”. Thật dễ dàng để mang những cá nhân có lỗi ra xử lý để làm gương, thế nhưng liệu sau câu chuyện này mọi chuyện sẽ không tái diễn ở một hình thức khác hay không? Trong xã hội mà niềm tin đang trở nên xa xỉ thì người dân hoàn toàn có quyền nghi ngờ vì tất cả chỉ là chuyện giải quyết phần ngọn chứ không phải từ gốc. 

Thật vậy, khi y đức là gốc rễ làm nên nhân cách của người thầy thuốc chỉ được giảng dạy một cách hình thức và qua loa trong các trường y khoa và khi người bác sĩ ra trường vẫn tuyên thệ dựa trên 12 điều y đức – rất chung chung và khẩu hiệu như nhiều nhà giảng dạy y khoa nhận định – thì có lẽ chẳng trông mong vào bất kỳ sự thay đổi nào ở ngành y tế nước nhà. Và có lẽ người dân cũng chẳng trông đợi chuyển biến gì ở ngành y tế khi sau bao nhiêu chuyện tệ hại thời gian qua không một nhà quản lý ngành nào đứng ra nhận trách nhiệm và bị xử lý.
“Nhân bản xét nghiệm” quả là một điều tồi tệ và không thể tha thứ. Chỉ có thể gọi đó là tội ác. Và tội ác này sẽ tiếp tục tồn tại, chuyển đổi thành một dạng khác khi niềm tin đổ vỡ.
Bình Yên

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Sưu tầm ( để mình tự nhắc mình đừng phạm sai lầm của Trương Phi, hi hi :)

Tiến Sỹ Tâm Lý Huỳnh Văn Sơn
HÃY TỰ NHẮC MÌNH


Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.

Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa, không có sự chờ đợi thấp hèn đến thế.

Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký... Hãy tập quen dần với bản thân mình.

Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận long trời lở đất, chẳng cần ai đồng tình thương hại. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống.

Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình.

Hãy tự nhắc mình 1

Nếu mà có thể không hút thuốc thì đừng hút, có thể không uống rượu thì đừng uống. Đây là những hành vi hủy diệt bản thân, nếu là vì ai đó mà làm vậy thì rõ ràng mình là đứa ngốc xít những người thật sự yêu mình sẽ không làm mình đau.

Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn.

Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút. Hãy nói với bản thân mình “You're the best” và giữ vững niềm tin.

Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.

Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và cả chính mình. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng chẳng sao, mình vẫn có thể mua quà tặng ba mẹ. Nên nhớ, cha mẹ là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.

Hãy tự nhắc mình 2

Lúc rảnh rỗi hãy nghe một đoạn nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, đọc vài trang sách hay, ngủ một giấc trưa. Khi tâm trạng không vui cũng có thể ngủ một lát.

Bắt đầu từ bây giờ, phải thông minh một chút, đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ mình không, có yêu mình không? Nếu người ta nhớ và yêu mình thì người ta khắc sẽ nói... những lời này mà thốt ra từ miệng mình thì người ta sẽ trở nên kiêu ngạo và không quan tâm.

Không nên quá quan trọng hóa một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân.

Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress... đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời...

Dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì nói vài lời tốt đẹp. Dù sao thêm một người bạn, cho dù ko phải là thân thiết lắm vẫn hơn là thêm một kẻ địch vì vài lời nói thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ của mình.

Đôi khi có thể xem vài bộ phim bi Hàn Quốc nhưng không nên đam mê, có thể ra đường mà tóc tai ủ rũ nhưng phải chú ý trường hợp, có thể chửi vài từ không hay ho nhưng chỉ khi với bạn bè thân thiết của mình. Phải nhớ là nói xong thì quên đi những điều không vui.

Phải có một số bạn khác phái, chỉ đơn giản là bạn thôi nhưng lại là những quân sư tài ba cho mình khi cần thiết.

Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy.

Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém. Hãy nhẫn nhịn rồi suy nghĩ căn nguyên của vấn đề mà giải quyết trong êm đềm.

Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Nếu trong phạm vi chấp nhận được hãy xin lỗi trước. Ngẫu nhiên làm người xấu trước cũng không phải là việc quá tệ đâu.

Hãy yêu thương và trao yêu thương cho những người thực sự xứng đáng nhé!

[sưu tầm]

Già dịch

Người Việt Nam giờ sao có thứ thú người - già rồi mà lại ... bỉ ổi, khốn nạn thế này ?

http://donghoavangwf.blogspot.com/2013/08/be-lop-8-mang-bau-khong-biet-tac-gia.html

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Làm sao cho sự tử tế có đất sống bây giờ ???

Tôi đã nghe nhận xét này ít nhất là trên 2 lần rồi :"  Bọn đê tiện rồi cũng chết, nhưng những người tử tế sẽ chết trước ". Tôi không muốn những người tử tế - những nhân tố quý hiếm - phải chết, tôi thương tôi quý tất cả những người tử tế, riêng bọn đê tiện thì tôi không  quan tâm . Bởi vì :" Tâm hồn con người ta nặng gấp trăm lần thể xác, nó nặng tới nổi một người không mang nổi ..." 

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Buồn !

Ôi! thật quá buồn cho đất nước tôi ...  Mới nghe qua danh sách tên tuổi các VIP cứ thấy nổ lốp bốp cả một dàn tiền đâu ... ủa ...ủa đầu tiên (người đứng đầu ) hùng dũng sang trọng, tưởng đâu đất nước phất lên được, mà sao càng ngày lại càng đến nông nỗi nợ công khủng hoảng thế này ( bình quân 1 người VN phải gánh 13 triệu đồng trong tổng số hơn 1 triệu tỉ đồng tiền nợ của quốc gia )...Nay còn có thêm cái ông Thanh Sơn thân thể phì nhiêu hoành tráng trông đến phát ngấy, lại còn cái mặt tiền thì béo húp híp khả ố chả còn thấy mắt mũi đâu cả, phát ngôn lại láo lếu ghê gớm, bộ chỉ muốn cho ... dân chửi mới khoái chí hay sao ? Thật lời ông bà nói đâu sai ? Chỉ cần nhìn qua cái tướng vài ba nét chấm phá, tiền nhân ta cũng đoán biết tâm tính con người hay thiệt hay :)) ?  

( Cái mặt bầu bầu nhìn lâu ... muốn chửi, Mặt chữ điền, tiền rưởi cũng mua", hehehe  :)) 

Thân làm tới thứ trưởng, lại là ngành ngoại giao mà không chăm lo lời ăn tiếng nói, phát ngôn cho chững chạc đàng hoàng, cứ tưởng mình ngon lành muốn nói gì nói, tưởng lời mình nói là lời vàng lời ngọc mà ai cũng phải nghe, thiệt là thái độ khinh thường dân ra mặt , không cần che giấu ... Dẫn lời ai không dẫn, lại dẫn lời ông Nguyễn Cao Kỳ mà làm chi? Lại còn bảo nhân dân VNCH là thần dân của ông Nguyễn Cao Kỳ, mà ông NCK đã nói như thế thì thần dân ( cứ tạm cho là như thế đi )bộ không được cãi mà bắt buộc phải nghe, phải chịu hay sao ? Trời ! thiệt là lạc hậu quá, làm được cái thống nhất đất nước một mối, tưởng gì hay ho... chẳng qua nhờ bán biển đảo đổi vũ khí Nga Tàu, bắt nhân dân gánh nợ vũ khí, trả công thống nhất bằng máu xương nhân dân & rồi để mình tự thân đem dâng trọn gói cả đất nước phải chịu ách lệ thuộc tàu, tàu biểu sao cũng nhất trí, cũng hứa hẹn làm cho sâu sắc xấu thêm, vậy có độc lập chỗ nào đâu khi bất cứ ai phản đối xâm lược tàu là bị đày đọa, tìm mọi cớ bắt bỏ tù ? Vậy thống nhất để làm gì ? là công hay là tội chưa biết, mà dám lộng ngôn cho mình là vĩ đại, thiệt bó tay ... Thử hỏi , một trận đấu mà không có cảnh 2 bên cùng so găng, bởi đã ký kết chấp nhận ngừng giao tranh, chỉ còn một mình mình bội ước xuất kỳ bất ý ráng đánh dưới thắt lưng, vớt thêm một cú hồi mã thương gian xảo hèn hạ, mà hê lên là chiến thắng cái con khỉ gì chớ ? Nếu đã giỏi đến vậy sao còn quỵ lụy thằng ăn cướp lớn xác kia làm chi cho nó đè đầu móc họng ? Liệu đó có phải chỉ vì tiền, quyền (mà quyền lại đẻ ra tiền), vậy cái đó có phải chỉ vì muốn có thêm thu nhập khủng hay không ? 

Thần dân VNCH chắc đa phần gi cũng chỉ nghe lời khả tín của ông TT Nguyễn Văn Thiệu :" Đừng nghe ..., hãy nhìn ...", bởi kinh nghiệm xương máu đã quá nhiều, cha truyền đời lại cho con, ông bà truyền đời lại cho con cháu, trãi bao trái ngang dâu bể, thấm thoát cũng đã gần 3-4 thế hệ rồi còn gì ... nước mất, nhà tan , người chết, không phải là những nỗi khốn khổ nhất của đời người hay sao ? bảo họ sao không quên đi quá khứ, sao cứ nhớ mãi chút thù hận, rồi cứ sống thế làm chi cho khổ ư ? thì đó, ông tổ nào đã phán : " Chỉ có súc vật mới chăm lo cho bộ lông của mình mà quay lưng với đồng loại " , chỉ biết nuôi thân béo mầm, chỉ mong vinh thân phì gia dẫu có cúi đầu nhục nhã trước phường cướp nước, dựa hơi quân hung ác côn đồ , ngày ngày thi nhau dày xéo hãm hại dân lành, như những ai ai đầy rẫy khắp nơi nơi đây đó mà thôi ...

NGƯỜI ẤY BÂY GIỜ ĐANG Ở ĐÂU?


Haizzz... thiệt là cám cảnh cho chị Tân và con trai anh Điếu ...chắc họ đang nóng lòng như lửa đốt ... 


Người ấy bây giờ đang ở đâu? *
Đắng lòng lo lắng, ngóng tin nhau ...
Ngàn mây phủ xám, ngày ra khám
Cùm gông lay lắt miết, nhắc thêm sầu


Người ấy bây giờ đang ở đâu?
Bất khuất tiên phong, dám chống quân tàu
Nghe an ninh bắt, lòng thấy nghẹn lại **
Tù chất thêm tù, đè nặng nỗi đau

 
Người ấy bây giờ đang ở đâu?

Mắt ngời thao thức, quyết chẳng cúi đầu ... 
Tim còn rộn mãi tình yêu nước
Tấm thân gầy trăn trở suốt canh thâu ...

Người ấy bây giờ đang ở đâu?
Ví bằng lắt léo để giam lâu

Lương tâm đâu? Hỡi người chấp pháp ?

Cũng cần cho gia quyến đến thăm nhau !

Người ấy bây giờ ... bây giờ đang ở đâu ?
Người ấy bây giờ ... bây giờ đang ở đâu ? ở đâu ?
Người đang ở đâu ?
Người ấy bây giờ đang ở đâu ?

ST
---

* Phỏng thơ Hoài Vũ
- Bài thơ viết năm 2010, khi anh Nguyễn văn Hải mãn hạn tù, nhưng không được trả tự do, mà bị an ninh đem đi đâu biệt tích, không ai biết, không ai hay ...
** Yêu nước mình : tuyên bố Hoàng Sa-Trường Sa -Việt Nam, phản đối nước lạ ngụy xưng Nam Sa-Tây Sa mà bị bắt

   

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

Bao giờ xứ lừa mới thôi hết nghịch lý ?

Dĩ nhiên khi đó phải là ... ít lừa / hết lừa, hehehe  :))
Mà biết đến bao giờ mới hết chuyện lừa ở xứ lừa ?

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Đâu chỉ là chuyện con cái chúng ta mà thôi ?

http://www.drnikonian.com/2013/07/choang-phan-ve-chua-ro-nguyen-nhan/#more-4948

Con cái chúng ta có quyền được sống! & Chúng tôi muốn sống !

Nếu bà Tiến có từ chức - cho dù khả năng này hơi bị hiếm -  thì lại vẫn có những bà Tiến khác mà thôi ...

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Mở miệng là ... mở miệng !

Nhóm “Mở Miệng”: lịch sử văn học đẫm máu sắp lập lại? 

hahaha ... lập lại gì nổi nửa ? Đánh "Mở Miệng" ? Đấu tố "Mở Miệng" ? Xin mời ! Muốn nói gì nói, muốn viết gì viết. Chả ma nào thèm tin, chả một ai buồn đọc. Tất cả những thứ văn chương tụng ca ngày cũ rồi sẽ là bán ve chai và giấy vụn : hết thời là ... hết thời. Thời "làm mưa làm gió" đã qua rồi (bởi luật đào thải - quy luật của muôn đời ). "Hãy để ngày ấy lụi tàn" * , hahaha  :)) 

 -----------

 * “Hãy để ngày ấy lụi tàn”, tựa tiếng Anh Let the day perish của Gerald Gordon được ra đời năm 1952. Tác phẩm là sự lên án gay gắt cái thiên kiến màu da phi nhân tính tại Nam Phi đã đưa đẩy con người đến bên bờ vực thẳm. Gerald Gordon khơi gợi niềm thương cảm sâu sắc của mỗi người đọc dành cho những nạn nhân của chế độ Apartheid.

Dư luận viên, tuyên truyền viên giờ đông như quân nguyên. Hic!

Chả muốn vào anhbasam vì đám dư luận viên giờ đầy ra, chúng toàn nói ba sàm bá láp, toàn copy & paste rồi x n lần , lại còn tự tin là "sức trẻ VN" ( hay là sức già ? biết đâu đấy ?). Quả thật là bát nháo, rách việc chưa từng thấy ... Tuy nhiên, sự có mặt đông đảo đó của chúng, tạo ra đột biến mới : sự "đột biến về lý luận" đã trở nên "đột quỵ về lý luận" cũng nhanh chưa từng thấy - đó chính là câu trả lời cho tất cả mọi người , hahaha   :))

Phục lăn những ai còn có thiện chí trả lời chúng, hahaha   :))


Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Ngày thứ 29

Chọn sự kiện xem, nghe, đọc ... như thế nào ? Là tùy thuộc quyền và sở thích của mỗi người . Tuy nhiên, điều đó cũng phản ánh thực trạng xã hội và hiện tình đất nước ....

Ví dụ : 

- Sự kiện bà Tưng quậy tưng, giờ có thêm ông Tưng ... tửng. Cả 2 cùng tưng tửng, chả ích lợi gì cho xã hội. Thiên hạ thêm một phen ồn ào... Rách việc ! ...

- Sự kiện ông Điếu Cày - tù nhân lương tâm - tuyệt thực đã tới ngày thứ 29 , và hiện sức khỏe của ông ấy đang bị suy kiệt nghiêm trọng nặng nề, nhưng vẫn không được viện kiểm sát xem xét giải quyết khiếu nại việc biệt giam ông 3 tháng (90 ngày), là không phù hợp và có vẻ nhẫn tâm quá!

Riêng tôi, tôi quan tâm theo dõi thông tin ông Điếu cày tuyệt thực. Vì ông là một người đã tiên phong quan tâm đến sự vẹn toàn của đất nước này, và - cũng như nhiều người khác - ông đã phải nhận chịu về phần mình quá nhiều đắng cay .


Quá nhỏ bé, tôi chỉ còn biết cầu mong Thiên Chúa quan phòng ban cho ông và gia đình ông được nhiều may mắn hơn ...

Ngoài kia, màn trời đang xám xịt , từng cơn mưa não nùng kéo lê thê, như cám cảnh cho những nỗi sầu dương thế ...


 

















Điếu Cày ơi! Điếu Cày!
Tù không tội lắt lay
Tăng biệt giam đày đọa

Phận anh nhiều đắng cay

Tuyệt thực, thân chẳng tiếc
Quyền hiến định biến bay
Phản đối không hiệu quả
Anh còn gì trong tay ?

Hỏi trời, trời có biết?
Hỏi người, người có hay ?
Sao tai ngơ, mắt lấp ?
Mình anh thân tù đày !

Tổ quốc đòi réo gọi
Toàn vẹn dãi giang sơn

Nhân quyền tự thân có
Người Việt Nam - lại không ?

 
Ngày tự do báo chí
Quốc tế dành tôn vinh
Báo công dân : trấn áp!
Ôi! Việt Nam thăng trầm


Hai chín ngày tận lực
Giữa đôi bờ tử, sinh
Đòi công lý, sự thật
Kiếp tù nhân lương tâm!

 
Đất nước tự cổ kim
Ngàn năm xưa tăm tối
Đấu tranh giữ bờ cõi
Truyền đời trong máu tim

Sinh mệnh dân tộc Việt
Trãi bao phen : kiết, hung.
Gương Điếu Cày tỏa sáng
Tình Việt Nam kiên trung

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Một bài viết dài thòòng lòòng ...haizzz...

http://www.boxitvn.net/bai/17741

Tóm lược & bình loạn  :))

* Màn Giáo đầu tuồng :

- Dòng sông cuộc sống đang đẩy con thuyền đất nước đi vào đoạn nước xoáy, người lèo lái chỉ một chút sơ sẩy, thiếu bản lĩnh, thiếu hiểu biết sẽ khiến cho dân tộc phải trả giá đắt. Vì xét đến cùng, cái quyết định vẫn ở con người.

---> Sự thiếu bản lĩnh, thiếu hiểu biết này là cả một quá trình, đã khiến cho dân tộc phải trả giá đắt rồi còn gì nửa?  Đã gieo nhân ác, thì nay gặt quả đắng thôi . Chỉ thương cho dân lành vô tội.Quýt làm, cam chịu. Kẻ ăn ốc, người đổ vỏ .

1- Quan hệ Nước lớn – Nước nhỏ và Bản lĩnh Dân tộc

Còn ta, vì sao Việt Nam ta từ đỉnh cao chiến thắng lại trở thành lạc hậu và lạc điệu với thế giới
--> Dễ hiểu quá mà ? đánh cho LX, đánh cho TQ, tất nhiên ta thua chỏng gọng chớ thắng đâu thắng ? thắng ai chớ ? đã từng được cả thế giới biết đến như là một dân tộc từng đánh thắng những thế lực ngoại xâm khổng lồ ở thế kỷ XIII, XV, XVIII  --> thì đúng, và ở thế kỷ XX --> thì không đúng, bởi tự trúng độc kế tự đưa đầu vào thòng lọng kẻ thù ngàn năm bắc thuộc, phải nói là ngu chưa từng thấy. Những ai nhạy bén thì học lịch sử đảng là nhận ra ngay, khó thể chối cãi điều này .

2 - Quyền lực và Tội lỗi

Đơn giản chỉ là tham quá thì thâm.Dám làm chuyện sai lầm độc ác (nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn - gây chiến tranh liên miên, vừa trong vừa ngoài nước : tự cô lập) nhưng lại xảo quyệt và hèn hạ không dám nhận chịu trách nhiệm (vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ - bỏ tù công dân vô tội vạ, lãnh đạo đã bất tài lại còn hành xử hết sức vô nhân đạo, đất nước vô chính phủ, nhiễu nhương).
( Cần quan niệm rằng thực thi dân chủ, cải thiện điều kiện để quyền con người được thực hiện một cách công khai và lành mạnh, chính là đòi hỏi của sự phát triển, tăng cường nội lực chứ không phải là do sức ép của bên ngoài, càng không thể là một sự áp đặt --> vì làm sai chồng sai, ngụy biện chồng ngụy biện, nên phải gian dối và áp đặt, bởi sợ bị lật đổ. ( Tự biết sai lầm và độc ác , trời và đất cũng khó thể tha thứ )

3 - Bỏ lỡ Cơ hội và Lựa chọn Sai lầm

Lãnh đạo CSVN vừa tham vừa ngu vừa ác vừa hèn hết nói nổi , nếu nói dễ hiểu, thẳng tuột, ngắn gọn thì như Phương Uyên - Nguyên Kha : " Đảng CSVN bán nước, đi chết đi !" , huỵch tẹt vậy đi, cần chi phải nói vòng vo tam quốc :" ... một số ai đó đang nuôi dưỡng ảo mộng “đi với Trung Quốc thì bảo vệ được Đảng, giữ được chế độ XHCN”! (Lời gs Tương Lai)

4- Sinh lộ duy nhất: Dân chủ

Đường nào rồi cũng tới La Mã . Khôn lỏi quá cũng chết, dại càng chết. Biết thì sống . " Ai thắt buộc thì chính người ấy phải mở ", bởi giấy không gói được lửa , ai làm sai nấy chịu thôi.

Kết luận :

Chả có mấy hy vọng gì, bởi :" Đừng nghe..., hãy nhìn ..." 




So sánh để biết ai quy kết, ai xúc phạm ai ?

http://boxitvn.blogspot.com/2013/07/chat-co-va-treo-co.html#more
http://vietnamconghoa2012.blogspot.com/2013/07/oi-ieu-suy-nghi-ve-bai-viet-chat-co-va.html

(trích)

Chúng ta yêu nước thì phải làm sao bằng những hành động thiết thực để bảo vệ chủ quyền chứ ?

Vậy cớ làm sao mà anh Hà Văn Thịnh lại quy kết cho rằng các ngư dân muốn sống, muốn đánh bắt cá an toàn phải “Chặt cờ ta, treo cờ Tàu”. Tôi nghĩ những điều anh nói không có thực và anh nói như vậy là đang xúc phạm tới những ngư dân Việt Nam đang ngày đêm bám biển để bảo vệ chủ quyền tổ quốc.



---


hê hê... đọc là hiểu thôi :))

Muốn đơm đặt cho người cũng không phải dễ : ép phê ngược ngay, hic!

http://giadinh.net.vn/xa-hoi/lan-dau-tiet-lo-chuyen-gioi-tinh-va-con-roi-cua-ngo-dinh-diem-20130111120927871.htm

http://ngominh.vnweblogs.com/post/2246/424435

Cảm ơn bác Ngô Minh đã post bài ..

Đúng là đọc xong mới thấy là tác giả này viết dỏm và lan man quá, vì ông ấy chỉ vẽ chuyện (đơm đặt) cho có chuyện, mà ổng không hiểu là : TT NĐD vì không thể từ chối gánh vác chuyện đất nước mà cuối cùng đồng ý nhận lãnh trọng trách nguyên thủ quốc gia, đứng mũi chịu sào trong mọi việc lo toan cho dân, cho nước - chứ bản thân ông ấy có ý định đi tu làm linh mục thì dĩ nhiên phải do chính ông đã tự nguyện hiến thân cho Chúa / tự nguyện giữ mình suốt đời trong sạch, không thể có một chút tạp niệm tà dâm nào. Điều này thì những ai theo đạo CG đều hiểu, người có chí hướng đi tu đó gọi là có ơn Thiên Triệu. Tất cả các linh mục CG đều như vậy cả, khác với người tu theo đạo Tin Lành - gọi là Mục sư. Mục sư vẫn có thể có vợ có con như người bình thường.

Việc TT NĐD giữ đạo, giữ mình, cũng như việc một người tu tại gia vậy thôi. Bên Phật giáo cũng thế thôi, cũng có người tu tại gia, ăn chay trường, không lấy vợ ... Đó là những người chân tu, khác hoàn toàn với kẻ giả danh tu hành.

Dựng chuyện TT có con rơi, mà không chỉ ra được bất kỳ một tiểu tiết cụ thể nào cả (bởi vì có gì đâu mà nói ?), rõ ràng tác giả đã tự coi thường danh dự của chính mình, khi để cho người đọc khinh bỉ mình, vì những đơm đặt láo lếu, nhưng lại mượn danh kẻ khác. 


Vì sao tác giả bị người đọc khinh thường ? Ở bài báo này, tác giả đã dùng head-line như con át chủ bài gây sự chú ý ngay lập tức đối với người đọc. Tuy nhiên, "tài nghệ" của tác giả cũng chỉ có đến thế, chỉ ở mức độ làm lóe lên tia lửa của sự chú ý và ... chấm hết. Có thể nhận thấy ngay là tác giả không có trình độ thẩm mỹ tốt và không biết giữ chừng mực. Đọc đến nội dung bài thì thấy chẳng có gì ăn nhập với tiêu đề bài viết, làm cho người đọc dễ  tức giận vì bị tác giả cho ... ăn quả lừa. Hậu quả nhãn tiền là đánh mất lòng tin của độc giả với tác giả bài báo và sau đó là mất lòng tin với cả tờ báo đó .

Đối với báo chí nghiêm túc, thủ pháp này của tác giả hoàn toàn không phù hợp, chẳng những chúng đánh lừa những người cả tin ( chứ thực ra có nhiều người chỉ cần đọc head-line là có thể đánh giá tin tức đó có trọng lượng hay không ngay lập tức ) , mà lại còn hết sức vô trách nhiệm, vì nó làm hại cho cả tòa báo, cho tờ báo đó nửa . " Một sự bất tín, vạn sự không tin ", khó mà hy vọng giữ được tín nhiệm của độc giả dựa trên những tin giật gân đáng ngờ đó, mà lại có thể tồn tại được lâu bền.

Mặt dày :)


http://danluan.org/tin-tuc/20130719/pham-dinh-trong-dat-nuoc-oi-co-bao-gio-tui-nhuc-the-nay-chang

Biết nhục thì nhục, không biết nhục thì không bao giờ nhục cả